Giờ tất cả chỉ còn là những phép chia...
Anh ngồi trước mặt cô, im lặng. Thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn cô bằng ánh mắt day dứt đến nao lòng.
Sự im lặng bao trùm...
... Em muốn chia tay
Cô nói, phá vỡ khoảng không gian im lặng đến vô hồn bằng một giọng nói nhẹ như gió thoảng.
Anh vẫn im lặng, bất động, dường như đó cũng là những điều anh đã dự đoán được hoặc cũng có lẽ đó là điều anh đang lo sợ sẽ xảy ra.
... Anh có lỗi
... Anh có thể mất tất cả, nhưng nếu mất em...
Câu nói chợt nghẹn lại nửa chừng, trái tim cô quặn thắt.
... Không phải là em hèn nhát, bỏ rơi anh lúc này, nhưng thực sự em không thể chịu đựng hơn...
Từng tiếng nói của cô lẫn trong những tiếng nấc nghẹn...
Cô vẫn biết anh yêu cô, trong tình yêu của anh đôi lúc cô có cảm giác cô chỉ là một búp bê được chăm sóc trong lồng kính. Đôi lúc bằng bản năng nhạy cảm của mình, cô mơ hồ nhận ra một điều gì đó sau tấm màn nhung kia. Nhưng rồi với lòng tin tưởng, cô vẫn không bước ra khỏi lớp bong bóng xà phồng lung linh mà ít nhiều cô cũng đã quen...
Nhân danh tình yêu, anh đã lừa dối cô suốt ngần ấy thời gian. Nếu trước đây với sự tự tin vào bản thân và một lòng tôn thờ sự chung thủy được dạy bảo, cô vẫn tin rằng sự phản bội là điều đáng sợ nhất mà cô không thể tha thứ. Thì giờ đây cô cũng không hiểu được vì sao, anh không phản bội cô, nhưng những gì anh đã gây ra, những gì cô đã phải đối mặt sau lớp bong bóng xà phồng kia thật quá sức mường tượng của cô.
Cô và anh như hai kẻ lữ hành cùng đi trên một con đường, nhưng đến những đoạn hoa thơm ngát thì anh nắm tay và chỉ cho cô thấy. Còn những đoạn đường gian khó thì anh bịt mắt cô lại và dắt cô đi qua.
Bằng tình yêu của một người quá gian khó từ thưở thiếu thời, anh những tưởng gạt bỏ cô ra khỏi những lo toan, khó khăn của mình là cách anh yêu cô, giữ cô cho riêng mình.
Giờ đây, cô cảm thấy lòng tin và sự tự trọng tổn thương hơn bao giờ hết. Anh đã đánh đổi cả những gì anh và cô dày công gây dựng. Đến khi anh không còn đủ sức để che chắn giông bão bên ngoài vỏ bọc dành cho cô, thì cô như một chú chim non bị bỏ rơi giữa trời giông bão mà người chở che đã rũ cánh mất rồi.
Cô nhớ lại cái giây phút khi lớp bong bóng xà phòng lung linh ấy vỡ tan, cô ngồi đó co rúm người lại, nhỏ bé và vô hồn. Cô nghe những tiếng người nói lao xao, nước mắt cô cứ chảy trào, thoáng chốc cô tưởng mình đang mơ, rồi cô gục xuống. 3 ngày đêm cô nằm bất động, nước mắt cứ rơi, không nói không động đậy, nhưng cô nghe rõ lắm tiếng bố rồi tiếng chị an ủi - tỉ tê những gì cô chẳng nhớ, bát cơm đưa đến tận miệng, chan trong nước mắt chẳng nhớ có vị gì...
Những ngày sau đó cô gượng dậy, ăn gì cũng không cảm giác, đi đâu loanh quoanh mãi cũng chẳng nhớ đường về. ..
Rồi cô đi - đến những nơi, gặp những người mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp trong đời. Cô phải đối diện với một cái thế giới hoàn toàn khác với thế giới cô đang sống, đối diện với những người mà cô biết vì tiền họ có thể khiến cho người đang nằm dưới mồ cũng phải sống dậy...
Cô thảm thương, thậm chí bị xỉ nhục, cô đã phải đánh đổi cả lòng tự trọng vì anh...
Cô thật sự rơi vào khủng hoảng, cô gầy ốm xanh xao, bạn bè bảo cô dũng cảm, nhưng tất cả những gì cô đã phải chịu đựng, anh đều chứng kiến và điều duy nhất anh có thể làm cho cô lúc này là canh chừng cô với một tâm trạng đau khổ và bất lực...
Những gì cô đã chịu đựng, đã chứng kiến thật quá sức tưởng tượng của cô, cô không kể với bất kỳ ai, cha mẹ - bạn bè. Vì cô thương anh.
Nhưng nhiều lúc cô ước giá như anh phản bội cô theo một người đàn bà khác, có lẽ lòng tự ái có thể giúp cô vẫn đứng vững được chứ không suy sụp đến thế này.
Cô cũng đã cố gắng cùng anh dấn thân vào con đường mà anh đã lầm lỡ, cô hy vọng cô có đủ nghị lực để cùng anh vượt qua...
Nhưng thật sự cô thấy bất lực. Khi tinh thần cô không thể chịu hơn, cô đã chọn giải pháp mà người khác cho là hèn nhát. Chỉ là cô không thể nói ra lý do của riêng mình.
Cô yêu cầu được ra đi mà không đòi hỏi gì, cô yêu cầu anh bán ngôi nhà mà cô và anh đã phấn đấu biết bao nhiêu, cô chỉ có một khoảng thời gian đếm trên đầu ngón tay để được yên bình trong ngôi nhà đó, nơi đó có một bãi cỏ xanh và một dàn hoa lan xanh mát bức tường, nơi có những chiếc lọ nhỏ xinh xắn cô đã kỳ công gắn kết, nơi có chiếc bàn nhỏ xinh cô hay ngồi hát nghêu ngao hàng tiếng đồng hồ. Đó là khoảng không gian cô yêu thích nhất, mà anh đã làm vì cô. Nơi đó chỉ thiếu một chiếc xích đu nhỏ nhắn anh đã hứa đem về cho cô. Bây giờ nó chỉ còn là một bãi đất hoang dại, xơ xát.
Khi cô quyết định rẽ sang một con đường khác không anh, anh chấp nhận với thái độ bất lực. Anh chỉ cầu xin cô cho anh thời gian 2 năm, 2 năm cô có thể sống theo ý mình, còn anh sẽ phấn đấu mà không có cô bên cạnh, với một mục tiêu là có thể tự tin gặp lại cô sau 2 năm nữa.
Giọng anh đều đều, buồn bã nhưng rõ ràng, tha thiết. Anh không phải là người lãng mạng như cô, nhưng trong tình yêu với cô, anh đã cố gắng nhiều. Những lời nói của anh cứ đều đều vang lên bên tai cô, rằng anh sẽ quyết tâm giữ lại ngôi nhà, anh sẽ trồng lại thảm cỏ xanh với dàn hoa lan, anh sẽ đặt ở đấy một chiếc xích đu để hàng ngày anh vẫn nghĩ đến hình ảnh cô ngồi đấy, chờ ngày cô thật sự trở về bên anh...
Nghĩ về những điều anh đã làm cho cô, trái tim cô quặn đau, mềm ra... Cô thừa nhận cô không phải là một người vợ tốt, cô nhớ lại hình như chưa có lúc nào cô lủi thủi nấu ăn một mình cho anh, còn anh bao nhiêu lần cô ngủ vùi - thức dậy đã có cơm lành canh ngọt. Xe hết xăng đã có anh đi đổ, trời mưa anh đã bỏ sẵn áo mưa trong cốp tự lúc nào, lúc nào đón cô cũng thấy anh vội vã vì sợ cô chờ lâu, anh không để ý khi khoác cái áo nhăn lên người nhưng lại sẵn sàng ủi qua một vết nhăn trên áo cô trước khi cô ra khỏi nhà. Anh chấp nhận cả việc anh không thể bước vào cái ngăn sâu khóa kín tận trái tim cô, nơi đó có hình ảnh một người khác anh.
Anh là người ít nhiều có vị trí trong công việc, và anh hay bảo rằng đó là nhờ có cô. Cô hay trách anh là người không sâu sắc, anh thừa nhận nhưng không thay đổi được nhiều, anh chỉ biết lẳng lặng quan tâm đến cô từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, mà đến khi không có anh cô mới nhận ra. Khi đi ăn tiệc có anh, cô vô tư líu lo chuyện trò, vô tư ăn những miếng ngon đã róc xương, lột vỏ trong chén của mình. Để rồi những khi không có anh đi cùng cô mới nhận ra cá sao lắm xương, tôm sao lắm vỏ...
Cô miên man nghĩ, cô mềm lòng... nhưng khi nghĩ về những gì cô đã chịu đựng, và những gì sẽ phải chịu đựng, cái cảm giác anh đã bỏ cô ngoài cuộc sống của anh và cô sợ cái cảm giác sợ hãi đến tuyệt vọng...
Cô lại quyết tâm đi về phía con đường không anh, trên con đường đi tìm lại chính mình, và thời gian sẽ trả lời cho cô biết anh là gì trong cô, 2 năm liệu có là dài cho một cuộc hội ngộ đích thực ?!.
Sự im lặng bao trùm...
... Em muốn chia tay
Cô nói, phá vỡ khoảng không gian im lặng đến vô hồn bằng một giọng nói nhẹ như gió thoảng.
Anh vẫn im lặng, bất động, dường như đó cũng là những điều anh đã dự đoán được hoặc cũng có lẽ đó là điều anh đang lo sợ sẽ xảy ra.
... Anh có lỗi
... Anh có thể mất tất cả, nhưng nếu mất em...
Câu nói chợt nghẹn lại nửa chừng, trái tim cô quặn thắt.
... Không phải là em hèn nhát, bỏ rơi anh lúc này, nhưng thực sự em không thể chịu đựng hơn...
Từng tiếng nói của cô lẫn trong những tiếng nấc nghẹn...
Cô vẫn biết anh yêu cô, trong tình yêu của anh đôi lúc cô có cảm giác cô chỉ là một búp bê được chăm sóc trong lồng kính. Đôi lúc bằng bản năng nhạy cảm của mình, cô mơ hồ nhận ra một điều gì đó sau tấm màn nhung kia. Nhưng rồi với lòng tin tưởng, cô vẫn không bước ra khỏi lớp bong bóng xà phồng lung linh mà ít nhiều cô cũng đã quen...
Nhân danh tình yêu, anh đã lừa dối cô suốt ngần ấy thời gian. Nếu trước đây với sự tự tin vào bản thân và một lòng tôn thờ sự chung thủy được dạy bảo, cô vẫn tin rằng sự phản bội là điều đáng sợ nhất mà cô không thể tha thứ. Thì giờ đây cô cũng không hiểu được vì sao, anh không phản bội cô, nhưng những gì anh đã gây ra, những gì cô đã phải đối mặt sau lớp bong bóng xà phồng kia thật quá sức mường tượng của cô.
Cô và anh như hai kẻ lữ hành cùng đi trên một con đường, nhưng đến những đoạn hoa thơm ngát thì anh nắm tay và chỉ cho cô thấy. Còn những đoạn đường gian khó thì anh bịt mắt cô lại và dắt cô đi qua.
Bằng tình yêu của một người quá gian khó từ thưở thiếu thời, anh những tưởng gạt bỏ cô ra khỏi những lo toan, khó khăn của mình là cách anh yêu cô, giữ cô cho riêng mình.
Giờ đây, cô cảm thấy lòng tin và sự tự trọng tổn thương hơn bao giờ hết. Anh đã đánh đổi cả những gì anh và cô dày công gây dựng. Đến khi anh không còn đủ sức để che chắn giông bão bên ngoài vỏ bọc dành cho cô, thì cô như một chú chim non bị bỏ rơi giữa trời giông bão mà người chở che đã rũ cánh mất rồi.
Cô nhớ lại cái giây phút khi lớp bong bóng xà phòng lung linh ấy vỡ tan, cô ngồi đó co rúm người lại, nhỏ bé và vô hồn. Cô nghe những tiếng người nói lao xao, nước mắt cô cứ chảy trào, thoáng chốc cô tưởng mình đang mơ, rồi cô gục xuống. 3 ngày đêm cô nằm bất động, nước mắt cứ rơi, không nói không động đậy, nhưng cô nghe rõ lắm tiếng bố rồi tiếng chị an ủi - tỉ tê những gì cô chẳng nhớ, bát cơm đưa đến tận miệng, chan trong nước mắt chẳng nhớ có vị gì...
Những ngày sau đó cô gượng dậy, ăn gì cũng không cảm giác, đi đâu loanh quoanh mãi cũng chẳng nhớ đường về. ..
Rồi cô đi - đến những nơi, gặp những người mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp trong đời. Cô phải đối diện với một cái thế giới hoàn toàn khác với thế giới cô đang sống, đối diện với những người mà cô biết vì tiền họ có thể khiến cho người đang nằm dưới mồ cũng phải sống dậy...
Cô thảm thương, thậm chí bị xỉ nhục, cô đã phải đánh đổi cả lòng tự trọng vì anh...
Cô thật sự rơi vào khủng hoảng, cô gầy ốm xanh xao, bạn bè bảo cô dũng cảm, nhưng tất cả những gì cô đã phải chịu đựng, anh đều chứng kiến và điều duy nhất anh có thể làm cho cô lúc này là canh chừng cô với một tâm trạng đau khổ và bất lực...
Những gì cô đã chịu đựng, đã chứng kiến thật quá sức tưởng tượng của cô, cô không kể với bất kỳ ai, cha mẹ - bạn bè. Vì cô thương anh.
Nhưng nhiều lúc cô ước giá như anh phản bội cô theo một người đàn bà khác, có lẽ lòng tự ái có thể giúp cô vẫn đứng vững được chứ không suy sụp đến thế này.
Cô cũng đã cố gắng cùng anh dấn thân vào con đường mà anh đã lầm lỡ, cô hy vọng cô có đủ nghị lực để cùng anh vượt qua...
Nhưng thật sự cô thấy bất lực. Khi tinh thần cô không thể chịu hơn, cô đã chọn giải pháp mà người khác cho là hèn nhát. Chỉ là cô không thể nói ra lý do của riêng mình.
Cô yêu cầu được ra đi mà không đòi hỏi gì, cô yêu cầu anh bán ngôi nhà mà cô và anh đã phấn đấu biết bao nhiêu, cô chỉ có một khoảng thời gian đếm trên đầu ngón tay để được yên bình trong ngôi nhà đó, nơi đó có một bãi cỏ xanh và một dàn hoa lan xanh mát bức tường, nơi có những chiếc lọ nhỏ xinh xắn cô đã kỳ công gắn kết, nơi có chiếc bàn nhỏ xinh cô hay ngồi hát nghêu ngao hàng tiếng đồng hồ. Đó là khoảng không gian cô yêu thích nhất, mà anh đã làm vì cô. Nơi đó chỉ thiếu một chiếc xích đu nhỏ nhắn anh đã hứa đem về cho cô. Bây giờ nó chỉ còn là một bãi đất hoang dại, xơ xát.
Khi cô quyết định rẽ sang một con đường khác không anh, anh chấp nhận với thái độ bất lực. Anh chỉ cầu xin cô cho anh thời gian 2 năm, 2 năm cô có thể sống theo ý mình, còn anh sẽ phấn đấu mà không có cô bên cạnh, với một mục tiêu là có thể tự tin gặp lại cô sau 2 năm nữa.
Giọng anh đều đều, buồn bã nhưng rõ ràng, tha thiết. Anh không phải là người lãng mạng như cô, nhưng trong tình yêu với cô, anh đã cố gắng nhiều. Những lời nói của anh cứ đều đều vang lên bên tai cô, rằng anh sẽ quyết tâm giữ lại ngôi nhà, anh sẽ trồng lại thảm cỏ xanh với dàn hoa lan, anh sẽ đặt ở đấy một chiếc xích đu để hàng ngày anh vẫn nghĩ đến hình ảnh cô ngồi đấy, chờ ngày cô thật sự trở về bên anh...
Nghĩ về những điều anh đã làm cho cô, trái tim cô quặn đau, mềm ra... Cô thừa nhận cô không phải là một người vợ tốt, cô nhớ lại hình như chưa có lúc nào cô lủi thủi nấu ăn một mình cho anh, còn anh bao nhiêu lần cô ngủ vùi - thức dậy đã có cơm lành canh ngọt. Xe hết xăng đã có anh đi đổ, trời mưa anh đã bỏ sẵn áo mưa trong cốp tự lúc nào, lúc nào đón cô cũng thấy anh vội vã vì sợ cô chờ lâu, anh không để ý khi khoác cái áo nhăn lên người nhưng lại sẵn sàng ủi qua một vết nhăn trên áo cô trước khi cô ra khỏi nhà. Anh chấp nhận cả việc anh không thể bước vào cái ngăn sâu khóa kín tận trái tim cô, nơi đó có hình ảnh một người khác anh.
Anh là người ít nhiều có vị trí trong công việc, và anh hay bảo rằng đó là nhờ có cô. Cô hay trách anh là người không sâu sắc, anh thừa nhận nhưng không thay đổi được nhiều, anh chỉ biết lẳng lặng quan tâm đến cô từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, mà đến khi không có anh cô mới nhận ra. Khi đi ăn tiệc có anh, cô vô tư líu lo chuyện trò, vô tư ăn những miếng ngon đã róc xương, lột vỏ trong chén của mình. Để rồi những khi không có anh đi cùng cô mới nhận ra cá sao lắm xương, tôm sao lắm vỏ...
Cô miên man nghĩ, cô mềm lòng... nhưng khi nghĩ về những gì cô đã chịu đựng, và những gì sẽ phải chịu đựng, cái cảm giác anh đã bỏ cô ngoài cuộc sống của anh và cô sợ cái cảm giác sợ hãi đến tuyệt vọng...
Cô lại quyết tâm đi về phía con đường không anh, trên con đường đi tìm lại chính mình, và thời gian sẽ trả lời cho cô biết anh là gì trong cô, 2 năm liệu có là dài cho một cuộc hội ngộ đích thực ?!.



















29/07/2010 @ 12:31:05
by Fake handbags
Replica HandbagsFake handbagsgucci ...
29/07/2010 @ 12:30:16
by replica designer handbags
Replica HandbagsFake handbagsgucci ...
29/07/2010 @ 12:29:11
by Designer Handbags
Replica HandbagsFake handbagsgucci ...
29/07/2010 @ 12:27:53
by Fake bags
Replica HandbagsFake handbagsgucci ...
29/07/2010 @ 12:26:43
by Fake bags